Logo VieZ

Có ai... Tết năm nào cũng nhớ nhà nhưng lại chẳng muốn về?

Võ Lan|

Mẹ nhắn hỏi tôi: "Rồi năm nay có về ăn Tết được không con?".

Chúng ta luôn háo hức trước mỗi chuyến đi xa, muốn rời nhà để bay nhảy ở bao miền đất lạ. Nhưng chẳng ai xa nhà được mãi, bởi nỗi nhớ cứ cồn cào như cơn đói giục ta trở về. Nhưng, có bao giờ bạn có cảm giác dù rất nhớ nhà nhưng lại chẳng muốn về? 

sẽ mang đến cho bạn một câu chuyện dưới đây, được lược dịch từ Zhihu về dòng cảm xúc lửng của một hoặc rất nhiều người trong thời điểm hiện tại. 

co ai tet nam nao cung nho nha nhung lai chang muon ve - anh 0

"8:30 tối, điện thoại nhảy thông báo, tôi nhận được tin nhắn của mẹ.

Mẹ nhắn hỏi tôi: "Rồi năm nay có về ăn Tết được không con?".

Tôi xoa xoa cái cổ nhức mỏi vì phải tăng ca nhiều giờ liền, vốn dĩ có thể hồi đáp ngay nhưng chẳng hiểu sao tôi lại đắn đo không biết nên trả lời như thế nào với một người vốn dĩ là người thân nhất đời tôi.

Một lát sau, tôi nhắn cho mẹ vài con chữ: "Chắc năm nay con lại không về đâu mẹ".

Thực ra thì năm ngoái, tôi cũng một mình trải qua cái Tết đạm bạc, cô đơn trên thành phố vắng tanh này. Loanh quanh ở nhà xem những màn pháo hoa náo nhiệt ngoài cửa sổ, hấp những chiếc bánh bao rã đông mua từ siêu thị những hôm trước Tết ăn qua loa.

Nếu có người hỏi tôi sao không về quê ăn Tết, tôi chỉ có thể trả lời rằng chẳng ai muốn một mình đối mặt với sự cô độc và bơ vơ thế này. Cô độc và bơ vơ quấn lấy tôi chẳng hiểu nguyên nhân khiến chữ nhà dường như chẳng còn là bến đỗ che mưa chắn gió như tôi đã từng hiểu nữa.

co ai tet nam nao cung nho nha nhung lai chang muon ve - anh 0
"Chẳng ai muốn một mình đối mặt với sự cô độc và bơ vơ thế này" (Nguồn ảnh: Anita Klein)

Tôi biết mình vẫn là viên ngọc quý trên tay cha mẹ, họ ủng hộ và đứng sau tôi từ lúc đi học, rồi đi làm. Họ yêu thương tôi, tôi cũng yêu thương họ và không một ai hoài nghi về điều đó. Nhưng càng lớn, tôi càng hiểu được nỗi buồn trong thế giới của người trưởng thành.

Mỗi lần về nhà, điều tôi mong muốn nhất là có thể thấy được sự ân cần và an ủi của cha mẹ, dù chỉ là câu: "Con đi làm mệt không?", "Mệt rồi thì về nhà nghỉ ngơi",… đều là động lực có lẽ khiến tôi mạnh mẽ đối mặt với cuộc sống đầy muộn phiền này.

Nhưng những gì tôi nghe được thì hoàn toàn chẳng giống với thứ mà mình muốn, mình nghĩ, đại loại là những lời khuyên, lời dạy mà họ hay bậc cha mẹ nào cũng cho rằng là điều tốt nhất: "Con chẳng còn trẻ nữa, mau mau kết hôn cho mẹ đi", "Công việc của con lương với thưởng cũng thấp, nghe lời cha đổi việc đi con" hay họ thở dài rằng: "Cha mẹ vì con hy sinh nhiều như vậy, nhưng con lại chẳng bao giờ nghe theo lời cha mẹ nói cả!".

co ai tet nam nao cung nho nha nhung lai chang muon ve - anh 0
Con cái đều là viên ngọc quý trên tay cha mẹ (Nguồn ảnh: Don Hatfield)

Tôi chẳng biết nên phản bác thế nào, cũng chẳng muốn trả lời thêm gì, tôi giữ im lặng, chỉ lắng nghe để mọi chuyện âm thầm trôi đi. Cứ thế im lặng, phần lớn thời gian tôi về nhà cũng chỉ là ở trong căn phòng của mình. Nhà chẳng phải là nơi ta được tận hưởng những giây phút bình yên sau một ngày làm việc mệt mỏi sao? Nhưng vì sao đối với tôi, càng ngày tôi càng khó chịu và dè chừng khi nhắc đến hai từ "về nhà" hay chung chung hơn là "về quê".

Khi tôi còn là một đứa trẻ trung học, ở ký túc xá có đôi lúc sẽ khóc trùm trong chăn vì nhớ nhà. Vào cuối tháng, tôi sẽ tranh thủ dậy sớm có thể để đón kịp chuyến xe đầu tiên mà về nhà được lâu hơn. Nhưng bây giờ, mỗi khi cha mẹ nhắn tin hay gọi điện hỏi tôi có về không, tôi lại nghĩ ra rất nhiều lý do để nói chữ "không về".

co ai tet nam nao cung nho nha nhung lai chang muon ve - anh 0
Mặc dù con người ta luôn khao khát một mái ấm gia đình, nhưng đôi khi chúng ta lựa cách bỏ trốn (Nguồn ảnh: Pinterest)

Cha mẹ tạo rất nhiều áp lực cho tôi, tôi biết họ muốn tốt cho tôi nhưng đôi khi họ khiến tôi cảm thấy khó thở. Mỗi lần đi đâu ngang qua nhà tôi đều sẽ ngồi ở chiếc ghế dài dưới công viên nửa tiếng rồi mới đi lên.

Cha mẹ cứ cãi nhau vì những chuyện lặt vặt, nhà cho tôi cảm giác phiền muộn và mệt mỏi. Và quan trọng là ở nhà tôi chẳng được tự do, họ khuyên tôi nhưng thực chất là bảo tôi làm cái này, làm cái kia, làm mọi thứ như bị trói buộc. Tôi nghĩ cũng sẽ có rất nhiều người như tôi.

Nghe sự cằn nhằn của cha mẹ, tôi lựa chọn chịu đựng, không đôi co. Mặc dù con người ta luôn khao khát một mái ấm gia đình, nhưng đôi khi chúng ta lựa cách bỏ trốn. "Nhà" đối với nhiều người trong đó có cả tôi chẳng còn là bến đỗ ấm áp nữa, mà là sự ràng buộc trong áp lực và mất đi tự do. Nhưng sâu trong thâm tâm tôi vẫn mong bản thân và những người cô đơn như mình hãy trở về nhà nếu còn có thể.

Nguồn:TH&PL

Credit: Nguồn tin: Theo Zhihu

Xem Nhiều Nhất

Don't Miss Out

Đừng Bỏ Lỡ

Siêu Hot

menu
Logo VieZ