Một buổi trò chuyện nhanh để tìm hiểu chân dung Sol7 và tổ đội DCOD sau những thành công vừa qua của nam rapper này.
DCOD
Tổ đội gạo cội của Rap miền Nam với hơn 10 năm hình thành và phát triển cùng những nhân tố nổi bật như: Sol7, YunoSK, P$mall,...
"DCOD không phải một nhóm nhạc hay tổ đội..."
Đầu tiên, tôi gặp T.B. Xong rồi anh em bắt đầu tìm hiểu sâu vô, anh em cũng muốn thành lập 1 nhóm gì đó cho mấy anh em chung chí hướng để giao lưu với nhau. Nhóm đó bây giờ mọi người biết đến với cái tên DC GanG, hay DCOD đó.
Thực ra nên gọi chúng tôi là gia đình hơn là một tổ đội. Anh em sẽ hỗ trợ nhau như gia đình. Ví dụ như là người anh em cần cái gì thì mấy anh em khác làm được những cái gì đó thì sẽ hỗ trợ lẫn nhau. Không chỉ riêng về âm nhạc mà về mọi thứ khác luôn.
DCOD là một văn hóa, một lối sống.
Ra ngoài kia, chúng tôi có thể feat cùng rất nhiều người. DCOD không chọn cách chỉ feat với những thành viên trong gia đình. Cứ feat vòng vòng với nhau thì cũng được thôi, nhưng người này màu khác, người kia màu khác thì đâm ra lại không hợp nhau trong một bài nhạc.
Thay vì chỉ "chạm" nhau trên nhạc, chúng tôi giúp đỡ nhau nhiều hơn trong cuộc sống và các vấn đề xung quanh của anh em.
Ví dụ như A$er, cậu ấy vừa làm bartender, vừa làm nhạc. Hay như YunoSK, cậu ấy làm bếp. Cả hai đều duy trì đam mê âm nhạc của mình bên cạnh công việc hằng ngày.
Khẳng định lại một lần nữa, DCOD không phải một nhóm nhạc hay tổ đội, chúng tôi là gia đình. Tức là trong gia đình, sẽ có người làm việc này, người làm việc khác. Nhưng chung quy lại đều để hỗ trợ và đem lại những giá trị cho gia đình đó.
Có những thành viên trong nhóm lại đi theo hướng đặt nặng cá tính âm nhạc của mình và đánh vào tệp khán giả nhỏ hơn. Vì vậy, họ không thực sự quan tâm đến việc được nhiều người biết đến hay quên mình đâu.
Nếu nói DCOD không màng danh tiếng thì cũng đúng. Nhưng có tiếng thì vui hơn chứ. (cười)
Sol7: Như tôi, tôi coi âm nhạc là cuộc sống, là hơi thở. Tôi mong muốn "sống chết" với âm nhạc nên những thứ danh tiếng mới quan trọng với tôi. Còn có nhiều anh em DCOD, họ coi âm nhạc chỉ là một trò chơi.
Họ chú tâm vào thứ họ muốn phát triển, âm nhạc chỉ là món ăn thêm giúp cuộc sống họ vui hơn thôi. Họ sẽ chú tâm vô cái họ cần làm, phải làm hơn là muốn làm.
Tôi mong muốn "sống chết" với âm nhạc, nên danh tiếng mới quan trọng với tôi.
Anh em sống lâu dài cùng nhau chứ không phải 1, 2 năm rồi thôi. Chúng tôi đi cùng nhau 10 năm rồi, đã quá hiểu tư duy, cách suy nghĩ và hành động.
P$mall: Anh em đi với nhau từ những ngày chưa có tiền bạc, cũng chưa có danh tiếng. Giờ anh Sol có những thứ đó, tôi thấy là điều xứng đáng cho anh.
Anh Sol và anh T.B là những người anh lớn trong nhà, nên chúng tôi luôn dành sự tôn trọng cho hai anh, không phải vì danh tiếng hay gì mà phải cố gắng làm thân, thể hiện rằng mình có mối quan hệ với anh.
Anh Sol là động lực cho tôi, cho những anh em còn lại theo đuổi âm nhạc. Điều đó không cần đến Rap Việt, chúng tôi cũng đã hiểu với nhau rồi. Sau Rap Việt thì càng thêm động lực để mỗi người phát triển hơn.
NBin: Nhiều luồng ý kiến cho rằng các thành viên DCOD "ganh" với sự thành công của Sol. Tôi cũng chẳng biết những ý kiến đó từ đâu ra, nhưng tôi biết chính xác trong nội bộ chỉ có nguồn động lực đang tuôn trào thôi.
T.B với B.O có làm gì liên quan đến âm nhạc đâu, làm sao mà ganh? Sol phát triển thì mình sẽ tìm cách nào để mọi người cùng phát triển để hỗ trợ được cho Sol hết mình. Đó là cách chúng tôi nhìn nhận thành công của cậu ấy.
Nội dung liên quan
"Nói Sol7 mainstream hóa? Không sai"
Tôi không cho phép bản thân mình làm những việc như vậy. Sự tôn trọng lẫn nhau giữa các thành viên trong gia đình luôn được đặt lên hàng đầu, và DCOD cũng như vậy.
Nhìn sang nước ngoài đi, Wiz Khalifa ban đầu cũng chơi chung với anh em Taylor Gang bình thường. Xong rapper này có See You Again 5,4 tỷ view cũng đâu rời bỏ tổ đội đâu?
Cũng giống như việc tôi đi về Bồng Sơn. Ở Sài Gòn thì là rapper này, ngôi sao nọ chứ về quê cũng là thằng Tân thôi. Chẳng ai coi tôi là người nổi tiếng cả.
Ở Sài Gòn thì là rapper này, ngôi sao nọ chứ về Bồng Sơn cũng là thằng Tân thôi.
Chuyện ở trên mạng nói gì về mình, tôi không để tâm lắm và lơ bớt đi. Mình cũng đâu tác động hay cấm cản được người ta, cứ thoải mái, ít nghĩ cho nhẹ đầu.
Trước giờ, tôi bị người khác bó buộc vô cái chữ Underground quá, thành ra không phát triển bản thân được. Mình cứ đi xung quanh 1 cái vòng tròn, không có một sự đột phá hay phát triển gì hơn nữa.
Nói Underground bó buộc cũng không đúng, chính xác hơn phải là những người hâm mộ trước đó của tôi. Họ mong muốn tôi phải giữ cái gọi là "chất", "nhạc kiểu Sol7",...
Nhưng cũng có những người ủng hộ tôi thay đổi. Họ muốn tôi có một hình ảnh mới hơn, tư tưởng hướng ra ngoài nhiều hơn. Ngày tôi đặt chân lên sân khấu để casting Rap Việt, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng đây là lúc tôi bước khỏi ranh giới Underground mà bao lâu nay tôi chưa từng bước qua.
Mừng là có những người hâm mộ của tôi vẫn một lòng dõi theo.
Chủ đề cần hướng đến những thứ xung quanh cuộc sống của mình. Ví dụ như môi trường chẳng hạn. Trong Mixtape mới của Tí Hon (P$mall) cũng có bài viết về chủ đề này, về những thứ thuộc về thiên nhiên cần được bảo vệ. Đó là tương lai của DCOD.
P$mall: Vẫn là nội dung như trước giờ thôi, không khác nhiều đâu. Good vibe only (Chỉ có những thứ tốt đẹp và tích cực - PV) nhưng giờ đơn giản và dễ hiểu hơn.
Những từ ngữ nhạy cảm cũng được anh em hạn chế lại, hoặc biến tấu thành những từ khác dễ nghe hơn và bớt căng thẳng, nặng nề đi.
Underground bây giờ không phải là một định nghĩa đúng nữa. Quan trọng là ra nhạc phải thật chỉn chu, có đầu tư và thể hiện được đúng chất của bản thân.
Nội dung liên quan
"Tôi và DCOD sẽ làm nhạc như Đen Vâu"
Nhưng cũng hên xui lắm. Có bài tôi đầu tư chất xám một cách kinh khủng, nhưng hiệu quả lại không quá cao. Còn những bài tôi muốn viết nhanh gọn dựa trên sự phiêu của bản thân lại nhiều người nghe hơn.
Tôi nhận ra rằng mình càng đơn giản, càng bình thường sẽ có nhiều người quan tâm hơn những sản phẩm mình cố "gồng" để thể hiện thông điệp phức tạp.
YunoSK: Có Hit cũng là thỏa mãn cái tôi nghệ thuật mà. (cười)
Không biết mọi người thấy sao, chứ với riêng tôi, việc ra nhạc có hit đồng nghĩa với việc thể hiện được màu riêng của bản thân. Không thể cứ lấy cụm "cái tôi nghệ thuật" ra để bao biện cho việc không thành công được.
Ra nhạc xong được nhiều người biết, ai mà chẳng mê, chẳng thích. Chưa kể, việc có hit cũng giúp anh em chơi Rap biết đến mình nhiều hơn. Lúc đó, mình có thể cọ xát và giao lưu với anh em để nâng cao trình độ. Một bài hit đem lại cho anh em nhiều thứ lắm.
Ra nhạc xong được nhiều người biết, ai mà chẳng mê, chẳng thích.
Nhưng cũng chưa thực sự là bước ngoặt cho hành trình của DCOD đâu. Chúng tôi còn nhiều thứ trước mắt hơn nữa. Giờ chúng tôi có những định hướng âm nhạc mới mẻ hơn nhiều.
Tôi nghĩ đó là cột mốc của nhạc rap. Ví dụ như hồi trước rap xong rồi có Harmony của Bone Thugs. Xong người ta gắn Harmony vô tune, rồi nó thành cột mốc mới của nhạc rap thôi. Mai mốt ai biết nó thành cái gì nữa.
P$mall: Sự phát triển thông thường của âm nhạc là dựa trên sự học hỏi, có gì đâu mà nói kiểu đó. Migos có 3 album Culture cũng đi theo dòng này đó, có ai phản ứng gì đâu?
Như giai đoạn đầu tôi chơi trap hay auto-tune, tôi cũng mặc kệ những ý kiến tiêu cực thôi. Nhưng những thứ đó cũng làm cho mình tốt hơn. Bởi vậy phải thực sự có chọn lọc.
Ai nói ra, nói vào thì mình cũng cứ thoải mái. Mình đã muốn làm cái đó rồi thì không ai ảnh hưởng được mình hết. Còn những người oldschool như hồi xưa thì họ vẫn như vậy.
Họ vẫn rap những dòng nhạc của họ. Còn mình muốn làm cái gì mới hơn cho rap Việt Nam thì mình cứ làm, thế thôi. Mình định hướng bản thân phát triển màu sắc này.
Cứ giữ khư khư quan điểm nhạc Rap là phải giống như hồi xưa thì dòng nhạc này chỉ phát triển được tới khúc đó thôi.
Giờ bong bóng đó đang ngày càng căng hơn và xuất hiện nhiều hơn trong nhạc Rap tại Việt Nam. Cũng là một cơ hội cho các anh em trong việc định hình bản thân.
P$mall: Tôi cảm thấy Drill không phù hợp với văn hóa Việt. Anh em chọn rap trên beat đó thì cũng chỉ là một type beat thông thường thôi chứ không thể hiện ra được văn hóa.
Những thứ như súng đạn, băng đảng,... làm sao quen thuộc ở Việt Nam được? Trước đó, cũng có beat G-Funk đi theo màu sắc dành cho những anh em "gang gang".
Văn hóa Việt Nam không chứa đựng những câu chuyện như vậy, nên theo tôi, tôi không cảm thấy nó phù hợp với chúng ta. Còn nếu chỉ là để phát ra âm thanh nghe có vẻ hay ho thì tôi không có ý kiến.
Năng lượng tốt sẽ phù hợp hơn với những gì tôi mong muốn mang đến cho khán giả của mình. Những rapper trẻ trẻ họ vẫn diss bình thường mà mình không biết, không nghe thôi. Khán giả chỉ chú tâm đến những người nổi tiếng.
Nó nên được phát triển theo chiều hướng khác. Tức là anh em sẽ nói khéo hơn, công kích kín hơn nhưng đối phương vẫn sẽ đau. Nghe thì mượt tai đó nhưng sát thương lại rất cao.
P$mall: Làm nhạc thì có muôn vàn cách để diss đối phương. Có bài nhạc hay hơn cũng là một cách để diss mà. Nhưng tôi thấy văn hóa diss ở Việt Nam đang hơi có vấn đề.
Các rapper tập trung công kích đời tư nhiều hơn là khả năng rap của đối phương. Nếu chỉ đơn thuần là đụng vào skill hay trình độ âm nhạc thì tôi vẫn thấy bình thường, nhưng có những người giải quyết mâu thuẫn không chỉ trên nhạc mà còn ở ngoài, tôi không đồng ý.
Bây giờ, nghệ sĩ phải phụ thuộc vào người nghe. Nhưng nói vậy không có nghĩa là phải từ bỏ cái "chất" của mình. Có sự học tập, sự tìm hiểu và duy trì được phong cách riêng, đó mới là điều khó.
Melodic, Trap,... đang đi lên thì sẽ phải có thứ đi xuống. Bây giờ, nghệ sĩ phải phụ thuộc vào người nghe. Nhưng nói vậy không có nghĩa là phải từ bỏ cái "chất" của mình. Có sự học tập, sự tìm hiểu và duy trì được phong cách riêng, đó mới là điều khó.
Sol7: Tương lai thì anh em sẽ có thêm những dự án. Trong tương lai gần, mọi người sẽ nghe nhiều nhạc với sự xuất hiện của các thành viên DCOD hơn.
Chúng tôi cũng sẽ đi sâu vào nội dung của từng người, không còn mơ hồ như trước. Tức là bản thân mỗi người định hình được tính cách mà mình muốn rồi mọi người từ đó phát triển bản thân.
Anh em xung quanh sẽ hỗ trợ cho việc đó ở những phần ngoài thôi. Concept chung thì anh em vẫn ngồi lại bàn với nhau để tổng thể nó ok nhất. DCOD cũng không mong muốn đóng khung các thành viên vào màu nhạc nhất định nào cả.
DCOD sẽ hướng cái vấn đề của mình câu từ của mình đến nhiều tầng lớp, không chỉ gói gọn là giới trẻ hay là người nghe nhạc Rap nữa.
Tôi và những anh em của tôi sẽ làm nhạc cho những người xung quanh mình nghe. Anh trai tôi, chị tôi hay cả những đứa em của tôi cũng có thể nghe nhạc do Sol viết.
Giống như âm nhạc của anh Đen vậy đó. Âm nhạc của anh ấy vừa phù hợp với những người yêu thích nhạc Rap, lại vừa cho những người chưa nghe rap cũng có thể nghe được.
Họ nhận ra được bản thân mỗi người khi nghe những câu lyrics đó. Quan trọng không phải là làm nhạc "chất" hay "đại chúng", mà là bao nhiêu người đồng cảm được với sản phẩm của mình.
Quan trọng không phải là làm nhạc "chất" hay "đại chúng", mà là bao nhiêu người đồng cảm được với sản phẩm của mình.
Cám ơn DCOD vì buổi phỏng vấn!
Nguồn: TH&PL