Logo VieZ
|

Phạm Hồng Phước: "Tôi thấy mình không còn phù hợp với mainstream"

Kano

|

Một Phạm Hồng Phước đã lâu không gặp, anh tâm sự về khoảng thời gian rất khác biệt vừa qua của mình.

Sau thời gian dài im ắng, Phạm Hồng Phước đã quay trở lại với sân khấu, với khán giả và mang đến không gian âm nhạc đầy cảm xúc. Màu sắc của Phạm Hồng Phước luôn nhẹ nhàng, tinh tế và chất chứa những "nỗi buồn thật đẹp". Bởi lẽ đó, nam ca sĩ chạm tới người nghe bằng sự đồng cảm, bởi ai cũng có những nỗi niềm và đắn đo riêng.

Bên cạnh những nỗi niềm khi đã lâu không đi hát, Phạm Hồng Phước còn chia sẻ về lý do kín tiếng trước công chúng trong thời gian qua, đồng thời hé lộ thêm về thứ âm nhạc mà mình đang theo đuổi.

Phạm Hồng Phước vừa có một đêm diễn vào đầu năm nay. Cảm giác thế nào khi đi diễn trở lại?

Được làm công việc mình yêu thích, nhất là trong thời điểm kinh tế khó khăn như thế này thật sự rất vui và đáng trân trọng. Trước mỗi đêm nhạc lớn nhỏ, mỗi event... Tôi đã lo rằng không biết có ai đến không, mình có đủ đặc biệt để kéo khán giả tới không.

Ít khách quá lại rất ngại với người đã mời show hoặc cả những lý do rất bình thường như "hôm nay mình có mập quá không", "lên sân khấu vẫn đẹp, vẫn hát hay chứ nhỉ", "khán giả sẽ thích chứ"... Lo một ít, lại tập trung để chuẩn bị cho bản thân thật tốt.

Cái hạnh phúc khi được chọn bài hát, viết lời nhạc, viết lời dẫn, rồi đi tập cùng band là những thứ rất khó tả. Chuẩn bị thật tốt và hết mình là một cách để tôi biết ơn người đã mời show, cho mỗi khán giả và cho cả mỗi lần được đứng trên sân khấu cùng âm nhạc.

Phước khá im ắng trong thời gian dài. Vì sao đến giờ bạn quyết định quay về với sân khấu?

"Quay trở lại sân khấu" là một cụm từ với ý nghĩa lớn, tôi thì nghĩ đơn giản hơn. Đây đơn thuần là nghề nghiệp: tháng kia có thể viết nhạc, sản xuất nhạc cho nhãn hàng, tháng này lại đi hát, có đêm nhạc riêng và khán giả ủng hộ đặt vé rất đông, nên cứ hát hết mình, hát thật hay. Đó, chỉ vậy thôi.

Ảnh - 61e15e6ccc892d62252ccf15

"Sợ rồi mình sẽ không sống được bằng nghề"

Tại sao Phạm Hồng Phước im lặng?

Kể cả những khi rầm rộ nhất, có nhiều ánh sáng và sự quan tâm chiếu soi, tôi vẫn chỉ hoạt động rất trầm lặng, thi thoảng ra nhạc.

Nhưng tấm lòng trẻ khi vào nghề luôn khao khát chinh phục khiến tôi xông pha hơn, có kế hoạch rõ ràng hơn, có quản lý truyền thông và cả bầu show riêng.

Một mình tôi thì chẳng làm được gì cả, nhờ có sự trợ giúp của họ khiến tôi mưu sinh được với nghề, tạo dựng được thành công và nhờ đi show mới có thể tái đầu tư, tạo ra nhiều thứ sau này.

Ảnh - 61e15f4bcc892d62252ccf17

Tôi đã rất băn khoăn việc diễn tả thế nào vị trí của mình, không là gì cả nhưng cũng là tất cả, hơn hết là một ví trí được tôn trọng bởi thực lực, dài lâu.

Đến một lúc, tôi cảm thấy tính cách mình không còn phù hợp với hướng đi mainstream. Nếu muốn duy trì sự nổi tiếng hay chạy theo thị trường số đông, tôi đã không tự có những hướng đi riêng như bây giờ. 

Nhiều người từ indie rất muốn chứng minh bản thân để vào mainstream giới giải trí, còn tôi ngược lại.

Ảnh - 61e17534f669384c0752b3ed

Có lẽ một phần do quan điểm, lập trường cá nhân và cả những điều tôi học hỏi từ những nghệ thuật gia thực thụ đi trước.

Tôi vốn tỉnh táo, không hão huyền, bởi tôi muốn viết, hát sao cho nó có thể vừa khiêm nhường, vừa kiêu hãnh mà đừng mang tính học thuật quá. Giống như đi một đoạn đường dài nhiều rực rỡ, kết quen được nhiều tâm giao âm nhạc.

Và bây giờ trở về góc nhỏ riêng, viết - hát những bài nhạc cũng tựa như món quà nhỏ gửi gần xa, xem ai sẽ ghé nhà, uống tách trà, nghe lại bài nhạc có cũ, có mới. Không cần điểm tô, chỉ bình đạm mà làm nghệ thuật theo cách mà bản thân muốn.

Có bạn so sánh về top trending, về view, về việc tôi cần phải hoạt động như trước. Nhưng tôi nghĩ tôi đang biết rõ bản thân mình muốn gì và âm nhạc tôi cần gì.

Điều quan trọng nhất ở thời điểm hiện tại là tập trung cho các tác phẩm âm nhạc của mình và mong mọi người sẽ yêu thích nó. Chỉ đơn giản vậy thôi. Ngày mai tôi là một kẻ tay trắng, nếu không viết thứ gì ra hồn.

Liệu có liên quan đến 1 nỗi sợ vô hình nào đó?

Nỗi sợ thì nhiều lắm, vô hình lại càng nhiều, nhưng nếu là ở bản thân thì cần mạnh mẽ, độc lập vượt qua. Người ta nghe mình có phải vì nhạc tôi viết hay, giọng hát đẹp hay một bề ngoài vừa đủ tốt.

Nhưng một bài hát, giọng hát hay con người mà chỉ có vẻ ngoài tô điểm, chiều chuộng phần ưa màu mè, không có thế thái nhân tình thì những ai sâu sắc thật lòng, sao có thể nghe và cảm động?

Tôi cũng sợ rồi mình sẽ không sống được bằng nghề, thứ mà trước giờ tôi luôn tự hào. Nhưng tôi còn sợ hơn nữa là sự mất hứng thú với âm nhạc, bởi phải đua chen dòng thị hiếu, phải nói những lời, làm những chuyện không thoải mái trong lòng, hoặc làm không tốt sẽ ảnh hưởng mọi người.

Ảnh - 61e15e6bcc892d62252ccf14

Hẳn có người nghe cảm thấy bị tôi phản bội, nhưng tôi nghĩ một ngày nào đó họ sẽ nhận ra. Một nghệ sĩ giậm chân tại chỗ hoặc ưa màu mè thì không thể tạo ra giá trị cho cuộc sống bằng nghệ thuật họ đang làm. Đây cũng là kiểu phản bội khác.

Bây giờ, tôi chỉ cần góc nhỏ bình đạm với những ca khúc có thể là original, có thể là cover dạng music vlog; tất cả đều chỉn chu nhất để gửi đến mọi người. Nhiều view thì vui nhiều, ít lại vui ít, lại càng trân trọng mỗi khen chê nghiêm túc.

"Âm nhạc đơn giản là có người viết, người hát, người nghe"

 Có phải âm nhạc của Phạm Hồng Phước đang "thoải mái" hơn?

Khi viết, tôi cũng không đặt chuyện: nhạc chia tay là phải buồn, hoặc phải làm khác đi để gọi là mới mẻ, thử sức. Viết - hát thiên nhiều hơn về mặt xúc cảm và lời nhạc thiên về mặt ý, tứ, luận điểm chính cần tỏ bày.

Ca từ chân thành để cảm động hay văn chương, trừu tượng để gợi mở nhiều thứ trong lòng người thì còn phụ thuộc vào đề tài lựa chọn. Đa phần, mỗi bài hát đều là những câu chuyện, ước muốn có thật trong đời sống, sự kiện xã hội hoặc là những mơ tưởng được điện ảnh hoá.

Đối với Phạm Hồng Phước, âm nhạc là gì?

Âm nhạc với Phước đơn giản là có người viết, người hát, có bạn ngồi nghe, để khích lệ, chia sẻ, an ủi nhau sau một ngày học tập, tan ca nhiều bộn bề. Giá trị giải trí hời hợt không chứa đựng suy ngẫm chỉ làm ta dễ dàng thất vọng với cuộc sống của chính mình.

Âm nhạc đích thực giúp chúng ta trở nên tốt đẹp hơn mỗi ngày và tôi vẫn đang học hỏi, gom góp những tình cảm trong đời để mong một ngày có thể giỏi giang hơn vậy. Lời hoa mĩ, tâng bốc nói ra, nếu bạn nghe xong cảm thấy tôi nói quá, có thể bỏ qua, cười xoà.

Ảnh - 61e15f21cc892d62252ccf16

Với định nghĩa trên thì những hướng đi sắp tới của Phạm Hồng Phước trong âm nhạc sẽ thế nào?

Phước nghĩ nói nhiều, nói dài sợ mất hay, thôi thì mong những ai yêu thương hãy đăng ký ngay kênh YouTube của Phước để dõi theo chặng âm nhạc kế tiếp của Phước nghen.

Khi sáng tác âm nhạc, cá nhân Phạm Hồng Phước thích nhất là chủ đề gì?

Phước thích viết những gì mang tính xã hội và gợi mở nhiều góc nhìn cho mỗi người nghe, giống như single Mọi Người Che Mặt Sống phát hành năm 2020. Ca khúc nhận được nhiều lời tích cực của giới chuyên môn, người trong nghề và khán giả khiến Phước rất tự hào.

Vậy có chủ đề nào mà Phạm Hồng Phước muốn thực hiện nhưng chưa bao giờ làm được không?

Phước rất muốn viết một bài hát về những người cơ nhỡ trên đường, nạn chăn dắt, ăn xin. Đó là một đề tài nhiều thử thách.

Cảm ơn Phạm Hồng Phước vì những chia sẻ.

Nguồn:TH&PL

Xem Nhiều Nhất
Đừng Bỏ Lỡ
Siêu Mới