Đôi bạn "sinh tồn" Thanh Trực - Trần Phong: 2 năm nghỉ chơi, nối lại tình bạn nhờ Rừng Thế Mạng!

Rừng Thế Mạng thật sự là một bộ phim của tuổi trẻ, chỉ qua lời kể bồi hồi của Trần Phong và Thanh Trực về những ngày họ - cùng 100 con người trong ê-kíp “ôm lấy nhau" giữa rừng cũng đủ biết.

Ngày 31/12, Rừng Thế Mạng đã trở thành phim Việt mới đầu tiên ra rạp sau 8 tháng. Bộ phim ghi lại hành trình tuổi trẻ của Kiên - Bách cùng nhóm bạn trên chặng đường trekking Tà Năng - Phan Dũng. Là bộ đôi diễn viên chính của phim điện ảnh Rừng Thế Mạng, Thanh Trực và Trần Phong cùng thừa nhận, đây là dự án "khó nhằn" nhất mà cả hai từng tham gia.

Quãng đường dài nhất cả hai từng "trekking" trong đời, trước khi tham gia Rừng Thế Mạng là… từ trên lầu chung cư xuống tầng trệt. Nhưng bằng "một sức mạnh phi thường" nào đó, mà Thanh Trực đã ăn tới ba con ếch sống, Trần Phong ngâm mình liên tục dưới nước 7 ngày để hoàn thành những cảnh quay gai góc giữa rừng sâu. Hơn cả những trải nghiệm "trèo đèo lội suối" đáng nhớ trong đời, Thanh Trực và Trần Phong một lần nữa tìm lại nhau, trở thành những người bạn không thể thiếu trong cuộc đời nhau sau thời gian dài "nghỉ chơi" trước khi tình cờ gặp lại ở Rừng Thế Mạng.

Ảnh - 61cfe592672e48001173ddd9
Ảnh - 61cfe592672e48001173ddda
Ảnh - 61cfe5c884b9ce0018a95080

Tôi hẹn gặp Thanh Trực và Trần Phong trước ngày Rừng Thế Mạng ra mắt tại một quán bar nhỏ, như Phong cùng Trực vẫn đùa rằng chúng tôi đi "chill" như những người bạn, không phải là một buổi phỏng vấn "căng". Suốt buổi tối, tôi ngồi nghe Trực và Phong nói chuyện như những người bạn. Hai cậu kể về nghiệp diễn, về Rừng Thế Mạng, về đối phương và tình bạn nhiều trắc trở không khác gì… đường đi trekking Tà Năng - Phan Dũng.

Ngạc nhiên là, Thanh Trực sinh năm 1995, còn Trần Phong sinh năm 1992, nhưng cả hai thoảng mái xưng hô mày - tao, đúng chuẩn một đôi bạn thân. Trước khi nhận lời mời tham gia Rừng Thế Mạng từ đạo diễn Trần Hữu Tấn vào năm 2019, cả hai đã quen biết nhau từ năm 2015. Nếu Thanh Trực là người hoạt ngôn, hài hước và pha một chút bốc đồng, thì Trần Phong lại tỏa ra sự điềm tĩnh, chững chạc, đôi lúc kiệm lời tới mức phải để bạn mình trả lời luôn những câu hỏi của tôi.

Ảnh - 61cfe61384b9ce0018a95082

Tình bạn của cả hai bắt đầu như thế nào?

Thanh Trực:

Chúng tôi chơi với nhau từ năm 2015, giận nhau từ giữa năm 2016 và đến năm 2017 là không còn chơi với nhau nữa. Tới khi gặp lại đã là năm 2019, mất 2 năm nghỉ chơi. Chúng tôi không giận nhau vì chuyện của hai đứa, mà giận nhau vì chuyện của mấy người xung quanh. Thời tuổi trẻ, chúng tôi có bao đồng một chút xíu. Khi gặp lại, tôi thấy Phong thay đổi nhiều và bản thân mình cũng trưởng thành hơn.

Trần Phong:

Sau khi tình cờ gặp lại, chúng tôi có những buổi kế tiếp gặp nhau và dần thoải mái hơn, tôi cũng mở lời với Trực luôn: "Tụi mình có xích mích gì đâu nhỉ?". Vậy là hai đứa kể ra vấn đề của mình cùng những suy nghĩ về đối phương, bước vào dự án Rừng Thế Mạng với tâm thế rất thoải mái và hiểu nhau. Chúng tôi là bạn ở ngoài và vào phim cũng là bạn thân, nên khá thuận lợi cho việc xử lý cảm xúc và diễn xuất.

Ảnh - 61cfe62584b9ce0018a95083

Vậy Rừng Thế Mạng chính là… chất xúc tác để nối lại tình bạn của hai người?

Thanh Trực:

Có thể, chiếm khoảng 60%, vì nếu không có Rừng Thế Mạng thì hai đứa đã không gặp lại nhau. Trước đây, hai đứa chơi với nhau vô tư, hồn nhiên như tình cảm học sinh mới lớn. Sau khi vào dự án, tình cảm của cả hai trở thành sự gắn kết, thân thiết.

Đối với tôi, ở thời điểm này, Phong không chỉ là một người bạn thân mà còn là một người rất quan trọng. Tất cả những chuyện không thể tâm sự với ai, tôi đều nói được với Phong. Nhưng tức ghê, mình thân với nó mà nó thì thân với cả thế giới. (cười)

Trần Phong:

Nếu không có Rừng Thế Mạng, hai đứa sẽ không thể thân thiết đến mức như hiện tại. Trực là người tôi có thể chia sẻ được, như thể chúng tôi có cùng tần số với nhau vậy. Khi làm mỗi dự án khác nhau, mình sẽ lại gặp gỡ những người bạn mới, nhưng chúng tôi vẫn luôn theo dõi, kết nối với nhau. Trực là người bạn thân nhất của tôi ở thời điểm hiện tại.

Ảnh - 61cfe639672e48001173ddec

Ở Rừng Thế Mạng, hai anh vào vai Kiên và Bách cũng là một đôi bạn thân có giận hờn, sau đó lại đi tìm nhau giữa rừng sâu. Có sự liên kết gì giữa nhân vật với bản thân mình, từ ngoài đời đến trong phim?

Thanh Trực:

Hoàn cảnh của nhân vật giống hoàn cảnh của chúng tôi ngoài đời. Cũng là những chuyến đi, cãi nhau, giận nhau, tìm lại nhau và tiếp tục cho nhau cơ hội. Nhưng trải nghiệm của nhân vật thì hoàn toàn là một trang giấy trắng đối với cả hai và đòi hỏi sự hoá thân rất nhiều.

Nói thật, đoạn đường trekking dài nhất của tôi từ trước đến nay là từ trên lầu chung cư xuống tầng trệt, còn Phong là từ nhà ra biển. Trước khi bấm máy, chúng tôi đã có tới 4 tháng huấn luyện kỹ năng "sinh tồn" để có thể ở trong rừng 36 ngày đêm liên tục.

Trần Phong:

Phim đóng máy từ đầu tháng 4/2020, khoảng 1 năm 8 tháng rồi tôi vẫn chưa được xem phim. Nhưng tôi lưu lại rất nhiều hình ảnh của bản thân và cả Trực khi quay phim ở Tà Năng - Phan Dũng. Rừng Thế Mạng là một chuyến hành trình tuyệt vời đối với tôi, để tôi tìm lại được một người bạn.

Tôi giống nhân vật Bách ở sự ôn hoà, vui vẻ và biết lắng nghe. Còn sự điềm tĩnh, tôi nghĩ đó không phải là tính cách, mà là sự tôi luyện khi ở trong ngành này lâu. Cái gì hào nhoáng cũng sẽ có những vấn đề phức tạp không lường, nên phải điềm tĩnh để mình không bị cuốn theo cám dỗ.

Ảnh - 61cfe64b672e48001173dded
Ảnh - 61cfe5e0672e48001173dde6

Xem Rừng Thế Mạng sau nhiều ngày chờ đợi bộ phim sinh tồn đầu tiên của Việt Nam, khán giả không khỏi bất ngờ bởi độ lăn xả của Thanh Trực cho vai diễn điện ảnh đầu tay. Không chỉ là cảnh ăn liền một chú ếch sống gây sốc trên trailer tung ra trước đó, nhân vật Kiên còn đu dây từ thác nước cao 23 mét, rơi tự do ở độ cao 3 mét và lăn lộn giữa bùn lầy. Nhưng ít ai biết rằng, vai Kiên của Thanh Trực từng được đạo diễn Trần Hữu Tấn sắp xếp cho Trần Phong - người bạn thân hiện đóng vai Bách.

Cuối cùng, Thanh Trực và Trần Phong lại trở thành minh chứng tuyệt vời cho màn chọn vai không thể đúng hơn của đạo diễn Trần Hữu Tấn. Trong khi Thanh Trực đủ gai góc và cố chấp cho vai Kiên - một nhân vật khiến người ta vừa giận, vừa thương, thì Trần Phong lại là một Bách đầy thấu hiểu và là người đồng hành không thể thiếu của Kiên, dù còn sự an toàn và hơi nhạt nhòa trong vai diễn.

Ảnh - 61cfe65e84b9ce0018a95088

Khi biết được mình suýt đóng vai Kiên, còn Thanh Trực sẽ vào vai Bách, anh có cảm thấy… tiếc?

Trần Phong:

Anh Trần Hữu Tấn rất hay trong việc quan sát người khác, thậm chí luôn khai thác nhân vật trong phim từ việc tiếp xúc với diễn viên bên ngoài. Tôi nhận phim này vì "máu" khám phá, tôi muốn thử trải nghiệm một đề tài hay và lạ như vậy, chứ không phải vì riêng vai diễn là chính hay phụ. Rừng Thế Mạng là cơ hội để những diễn viên trẻ được tham gia một bộ phim chỉn chu, có đầu tư, và tôi nghĩ cũng là cơ hội để Trực bứt phá nhiều hơn so với những gì Trực đã làm.

Từ Mắt Biếc đến Rừng Thế Mạng, tôi đã có những cánh cửa khác nhau để mở ra và khám phá xem mình làm được gì. Mỗi nhân vật, mỗi bộ phim đều là một bài học riêng và tôi rất quý những gì mình nhận được.

Ảnh - 61cfe67184b9ce0018a95089

Thanh Trực:

Việc đạo diễn đổi vai của hai đứa, mãi sau này chúng tôi mới biết. Trước khi phim bấm máy, chúng tôi có một chuyến trekking Tà Năng - Phan Dũng để khảo sát trước địa điểm quay hình. Từ đỉnh Tà Năng xuống Phan Dũng, tôi cũng bị trật chân và phải lết đi với mọi người nên luôn là người đi cuối cùng, trong khi đoạn đường đi lên đỉnh, Phong là người đi sau cùng, còn tôi đi sát với tour guide. Sau chuyến đi này, anh Hữu Tấn thấy tôi có điều gì đó giống Kiên, còn Phong sẽ giống Bách ở chỗ biết chia sẻ, quan tâm và hay chụp hình ghi lại khoảnh khắc của mọi người.

Tất cả những khoảnh khắc trong Rừng Thế Mạng đều đến từ việc chúng tôi tự cảm nhận nhân vật của mình. Đạo diễn hạn chế ngồi xuống chỉ tay, bắt diễn viên diễn như "trả bài" lắm. Chúng tôi không bị hạn chế nhiều về mặt hành động hay thoại, miễn nó là nhân vật nhất, nên việc hợp vai rất quan trọng.

Ảnh - 61cfe68e672e48001173de04

Trong 36 ngày đêm quay Rừng Thế Mạng, đâu là khoảnh khắc cả hai sợ nhất?

Thanh Trực:

Đó là cảnh ăn con ếch sống, tôi đã phải ăn 3 con ếch và quay hình trong 3 lần. Khi làm vậy, tôi cảm giác như trời đất sập xuống chân vậy, khủng khiếp lắm! Trước khi ăn, tôi còn nói chuyện với tụi ếch là xin lỗi mày, tao biết tao phải ăn thịt mày, nhưng mày thông cảm cho tao. Trước đây, tôi cũng hay ăn cháo ếch nhưng sau cảnh quay này, tôi không ăn được món đó nữa. Đó là khoảnh khắc bên trong mình sợ, nhưng nhân vật của mình lại không sợ.

Khi ăn xong, tôi đã khóc và ói rất nhiều. Mọi người trong đoàn phim cũng cố gắng làm sạch con ếch cho tôi, thậm chí có một con được làm chín nhưng cuối cùng không lấy cảnh đó, vì nó không có độ chân thật như ba con ếch thật. Tôi đã vượt qua cảnh quay đó nhưng không phải để cho xong, mà phải vượt qua với tâm thế xuất sắc nhất.

Trần Phong:

Trong cảnh quay đinh của tôi ở dưới suối, cứ chừng 6 giờ sáng là phải đi thẳng một đường xuống nước, mỗi ngày ngâm mình vài tiếng và quay liên tục trong 7 ngày. Tôi hơi bị nhát khi ở dưới nước, vì tôi thấy cái suối đó hơi sâu và không biết dưới chân mình có gì. Ngày xưa, tôi từng bị hụt chân hai lần ở biển và tới giờ vẫn còn cảm giác "ghê ghê" đó. Nhưng khi quay hình, tôi là nhân vật Bách, việc tập trung vào nhân vật luôn cao hơn nỗi sợ bên trong mình.

Ảnh - 61cfe6a4672e48001173de05
Ảnh - 61cfe5f7672e48001173dde7

Ngày công chiếu Rừng Thế Mạng, sau suất chiếu đầu tiên cùng các đơn vị báo chí - truyền thông và nghệ sĩ Việt, Thanh Trực và Trần Phong đã bật khóc nức nở. Tôi còn nhớ, khi tôi chạy theo để hỏi cả hai diễn viên về cảm xúc lần đầu được xem phim, Trần Phong ngậm ngùi trả lời: "Rất nể Trực khi bạn mình đã thực hiện những cảnh quay khó khăn đến vậy". Và Thanh Trực, cũng nhắc về những khoảnh khắc cắt cảnh, Trực chỉ biết ôm lấy bạn mình "vì nó lạnh mà hai hàm răng va vào nhau phát ra tiếng".

Rừng Thế Mạng thật sự là một bộ phim của tuổi trẻ, chỉ qua lời kể bồi hồi của Trần Phong và Thanh Trực về những ngày họ - cùng 100 con người trong ê-kíp "ôm lấy nhau" giữa rừng cũng đủ biết. Dù còn tồn tại những thiếu sót trong kịch bản, hay chi tiết làm khán giả thấy đáng tiếc, nhưng việc dám lao vào rừng lăn lộn để cùng làm ra một tác phẩm đầu tiên về Tà Năng - Phan Dũng hùng vĩ đến vậy, là điều đáng ghi nhận và trân trọng cho tuổi trẻ của Thanh Trực, Trần Phong, cũng như toàn bộ ê-kíp.

Nếu nói về một bài học mà Trần Phong và Thanh Trực học được từ nhân vật của mình, sẽ là gì?

Thanh Trực:

Kiên dạy tôi sự điềm tĩnh. Trước đây, tôi là người nổi loạn và bốc đồng vì từ bé, tôi bị kèm cặp bởi gia đình khá nhiều. Kiên nói với tôi rằng, tất cả những gì xảy ra xung quanh mày, nếu mày chỉ phán xét đối phương thì mày chính là người đáng bị phán xét nhất.

Đây cũng là phim điện ảnh đầu tiên của tôi nên Rừng Thế Mạng là một hy vọng rất lớn. Trong lúc tôi đang loay hoay với công việc, không muốn người ta nhớ đến mình ở mảng hài nữa và bước ra khỏi vùng an toàn thì Kiên đến, đưa một tay kéo tôi ra. Kiên là một người bạn tri kỷ. Tôi được hoá thân vào một cuộc đời khác không phải cuộc đời mình, mà cuộc đời đó lại có thể dạy cho mình những điều tốt đẹp hơn.

Trần Phong: 

Tôi cảm thấy quý nhân vật này, nghề nghiệp này vì mình được trải nghiệm nhiều thứ mà ngoài đời không có cơ hội trải nghiệm. Bộ phim khiến tôi từ hoàn cảnh đầy đủ rơi vào cảnh không đầy đủ lắm, còn không có cả sóng điện thoại trong rừng. Nhiều lúc, tôi cảm giác mình không quay phim mà chỉ đang tham gia một buổi đi chơi cùng nhóm bạn. Nhờ đóng vai Bách, tôi "lãi" được cả một gia đình - đó là đoàn phim, 6 diễn viên, anh nhà sản xuất, anh đạo diễn. 

Ảnh - 61cfe72084b9ce0018a95092

Thanh Trực: 

Tôi nghĩ Bách dạy cho Phong sự thoải mái. Trước đây, Phong rất gò bó và là kiểu người khuôn khổ. Có những lúc tôi thấy bạn mình ngồi im một chỗ, không làm gì và chỉ dành thời gian để nhìn lên trời, cảm nhận nắng, gió và mọi thứ xung quanh chuyển động. Có thể lúc đó mày không nhận ra, nhưng tao đã quan sát mày rất nhiều. (cười) 

Phong đã cổ vũ tinh thần tôi rất nhiều ở những cảnh tôi còn e sợ, như khi phải nhảy từ độ cao 11 mét xuống mặt nước. Nó vừa làm xong và mệt, nhưng luôn động viên tôi không sao, ráng lên. Tôi thấy quý một người luôn quan sát, dõi theo mình. Họ biết mình có mệt, có đói bụng hay tâm trạng có đang buồn, đang giận hay không. Phong là một người rất nhạy cảm như thế.

Nguồn:TH&PL

Credit: Ảnh: Lương Khải và NVCC Thiết kế: Sện Sện

Hạnh Moon

|
Xem Nhiều Nhất
Đừng Bỏ Lỡ
Siêu Mới